Trận chiến khó nhất không phải là chứng minh bản thân với thế giới, mà là chấp nhận rằng có những người rất gần mình sẽ không bao giờ nhìn thấy hết những gì mình đã trải qua. Và bạn vẫn phải tiếp tục bước đi.
Bạn có bao giờ đi xuyên qua một cơn bão, mang theo những vết xước rỉ máu, nhưng chỉ mong khi đẩy cửa bước vào, người ở nhà chỉ nhìn thấy một vạt áo hơi ẩm và hỏi: “Ngoài kia gió lạnh lắm không?”
Chúng ta thường tin rằng khoảng cách vật lý tỉ lệ thuận với sự thấu hiểu. Rằng những người ngồi chung một nhịp thở sẽ thấy được những mảnh vỡ mà ta đã phải tự mình gom nhặt. Nhưng ánh sáng của người này, đôi khi lại vĩnh viễn không thể rọi tới góc khuất của người kia. Vậy rốt cuộc, ta nên trách họ không đủ tinh tế, hay trách bản thân đã vô tình đòi hỏi quá nhiều?
Cuộc chiến dai dẳng nhất không ồn ào. Nó không nằm ở việc bạn vung tay lên và cố giải thích cho thế giới biết mình đã chật vật ra sao. Nó nằm ở khoảnh khắc bạn chọn cách tĩnh lặng, gật đầu thỏa hiệp với một sự thật: Có những khoảng cách vô hình ngay cạnh bên, và họ sẽ không bao giờ chạm tới được những gì bạn từng đối mặt.
Họ không thấy, đâu có nghĩa là những vết sẹo đó không tồn tại?
Việc của người khác là nhìn. Còn việc của mình là bước.Giày đã mang, đường thì vẫn còn dài. Cớ gì phải đứng lại chỉ để đợi một cái gật đầu?








Để lại một bình luận