Không ồn ào, bạn như một vị bác sĩ của tâm hồn. Mỗi lần tôi gục ngã, cạn kiệt năng lượng, bạn lại lặng lẽ tiêm cho tôi một liều dopamine đúng lúc. Thứ “thuốc” ấy không chỉ vực tôi dậy khỏi cơn mê, mà còn giúp tôi nhặt lại từng mảnh vỡ của chính mình. Bạn giúp tôi nhìn thấy lại khuôn mặt của bản thân trong gương – một tôi kiên cường hơn, dám tin và dám hy vọng trở lại.
Cuộc đời này ngẫm lại cũng lạ. Người ta cứ mải miết đi tìm những con số, những đỉnh cao xa vời. Nhưng với tôi, may mắn đôi khi chỉ gói gọn trong việc sáng mai thức dậy thấy mình còn khỏe mạnh, và những người thân thiết đồng hành, thấu hiểu.

Tìm được một tri kỷ giữa biển người mênh mông này đâu phải chuyện dễ dàng. Có người cả đời đi tìm mà không thấy. Vì thế, tôi tự dặn lòng phải sống thật chân thành, thật trọn vẹn. Để dù ngày sau có ra sao, tôi cũng sẽ không bao giờ phải ngoảnh lại với sự hối tiếc, hay cảm thấy mình đã lỡ có lỗi với người đã vì mình mà ở lại.








Để lại một bình luận