
Tôi thà chọn một phút huy hoàng, một khoảnh khắc đứng trên đỉnh cao của chính mình, còn hơn chấp nhận le lói cả một đời trong sợ hãi, do dự và an phận.
Cuộc đời vốn ngắn.
Nếu đã sống, tại sao không dám sống đến tận cùng?
Nếu đã mơ, tại sao không dám mơ những giấc mơ đủ lớn để khiến tim mình run lên mỗi khi nghĩ tới?
Người ta bảo an toàn là khôn ngoan. Nhưng có những sự an toàn giết chết khát vọng từng ngày. Có những lối đi bằng phẳng khiến con người ta mãi mãi không biết mình có thể đi xa đến đâu.
Tôi không sợ thất bại.
Tôi chỉ sợ chưa từng dám liều.
Tôi không sợ ngã đau.
Tôi chỉ sợ cả đời đứng nhìn người khác bước qua giới hạn của họ, còn mình thì ở lại phía sau với hai chữ “giá như”.
Một lần may mắn vụt sáng không phải là phép màu rơi xuống từ trời cao, mà là phần thưởng dành cho kẻ dám đặt cược, dám hành động, dám trả giá bằng mồ hôi, nước mắt và cả những lần gục ngã.
Dù chỉ một phút huy hoàng, nhưng đó là phút giây tôi sống đúng với khát vọng của mình. Một phút rực rỡ còn hơn một đời nhạt nhòa. Một lần bùng cháy còn hơn mãi mãi âm ỉ trong tiếc nuối.
Và nếu ngày mai tôi có ngã xuống, tôi vẫn có thể mỉm cười và nói rằng:
Tôi đã sống, tôi đã dám, và tôi không hối hận.








Để lại một bình luận