• Skip to primary navigation
  • Skip to main content

Venetus Trading

  • Trang chủ
  • Chia sẻ
  • Liên hệ
You are here: Home / Chia sẻ / Thập giá của khát vọng

Thập giá của khát vọng

10 Tháng 2, 2026 by Nguyễn Minh Leave a Comment

Những lời lẽ hào sảng ấy, giờ đây vang vọng lại trong tâm trí tôi như một tiếng cười mỉa mai của số phận. Nói thì dễ. Viết ra những câu tuyên ngôn mạnh mẽ thì dễ. Nhưng sống trọn vẹn với nó, gánh vác sức nặng của nó, mới là địa ngục trần gian mà không ai cảnh báo trước.

Giờ phút này, hào quang đâu chẳng thấy, chỉ thấy bóng tối đặc quánh bao trùm. Tôi nằm đây, thân xác rệu rã như không còn là của mình, từng thớ thịt, từng khúc xương đều gào thét đòi nghỉ ngơi. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, không phải nhịp đập rộn ràng của khát vọng, mà là nhịp đập nặng nề, mệt mỏi, như một cỗ máy cũ kỹ đang cố gắng duy trì sự sống trong tuyệt vọng.

Muốn buông xuôi. Ý nghĩ ấy ngọt ngào và quyến rũ đến lạ lùng. Chỉ cần nhắm mắt lại, mặc kệ ngày mai, mặc kệ những giấc mơ dang dở. Nhưng trớ trêu thay, tôi lại không thể.

Tâm trí tôi bị giằng xé giữa hai thái cực tàn nhẫn. Một bên là vực thẳm của sự bỏ cuộc – nơi bình yên giả tạo nhưng chứa đựng sự nhục nhã ê chề, sự thất bại mà tôi biết chắc sẽ ám ảnh tôi đến hơi thở cuối cùng. Một bên là con đường dốc đứng đầy gai nhọn – nơi tôi phải tiếp tục lê bước khi đôi chân đã rỉ máu, đầu óc căng như dây đàn sắp đứt, và trái tim thì như sắp nổ tung vì áp lực.

Cảm giác bất lực xâm chiếm, lan tỏa như một liều thuốc độc tê liệt mọi ý chí. Tôi cô độc. Sự cô độc lạnh lẽo đến thấu xương. Xung quanh vẫn là thế giới ấy, nhưng sao tôi thấy mình lạc lõng đến thế. Không ai hiểu, không ai gánh thay, và cũng chẳng ai có thể cứu rỗi tôi lúc này ngoài chính bản thân tôi – kẻ đang kiệt quệ nhất.

Tôi ngước nhìn lên khoảng không vô định, ánh mắt xuyên qua trần nhà tìm kiếm một sự hồi đáp từ trời cao. Hình ảnh Chúa Giê-su trên thập giá hiện về, đau đớn và trần trụi. Cảm giác bị bỏ rơi ấy, giờ tôi mới thấu. “Lạy Cha, sao Ngài nỡ bỏ con!“ Tiếng thét câm lặng ấy vang lên trong lồng ngực. Tại sao trao cho con khát vọng lớn lao đến thế để rồi dìm con xuống tận cùng của khổ đau thế này? Tại sao con đường đến vinh quang lại phải đi qua thung lũng của bóng chết?

Không có tiếng trả lời. Chỉ có sự im lặng đến rợn người.

Nhưng trong sự im lặng ấy, tôi vẫn thở. Đau đớn nghĩa là tôi vẫn còn sống. Gánh nặng trên vai nghĩa là tôi chưa gục ngã hoàn toàn. Có lẽ, đây chính là cái giá sòng phẳng của “một phút huy hoàng“ nhưng tôi vẫn chọn con đường này, như Ngài đã chọn vác thập giá. Thập giá càng nặng, sự phục sinh mới càng rực rỡ. Chúa im lặng, không phải vì Ngài bỏ rơi tôi, mà có lẽ vì Ngài biết rằng, giờ phút này, tôi phải tự mình đóng đinh sự yếu đuối của bản thân lên cây thập giá đó, để con người mới – mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn – được tái sinh.

Tôi vẫn nằm đó, vẫn đau, vẫn bất lực. Nhưng tôi chưa chết. Và chừng nào còn thở, tôi đành phải chấp nhận cơn đau này như một phần máu thịt, chờ đợi cơn bão đi qua, hoặc chờ đợi chính mình hóa thành cơn bão.

Filed Under: Chia sẻ

Bài Viết Nổi Bật

Sự tự do là vô giá

27 Tháng 1, 2026 By Khanh Pham Leave a Comment

Tri Kỷ: Liều Dopamine Của Cuộc Đời

11 Tháng 2, 2026 By Nguyễn Minh Leave a Comment

Thập giá của khát vọng

10 Tháng 2, 2026 By Nguyễn Minh Leave a Comment

Tôi thà chọn một phút huy hoàng

9 Tháng 2, 2026 By Khanh Pham Leave a Comment

Đánh Đổi Thanh Xuân Để Mua Lại Cuộc Đời

28 Tháng 1, 2026 By Nguyễn Minh Leave a Comment

Kẻ “Điên” Đi Dưới Mưa

28 Tháng 1, 2026 By Khanh Pham Leave a Comment

Cùng Một Đích Đến, Nhưng Khác Một Con Đường

28 Tháng 1, 2026 By Khanh Pham Leave a Comment

Previous Post: « Tôi thà chọn một phút huy hoàng
Next Post: Tri Kỷ: Liều Dopamine Của Cuộc Đời »

Reader Interactions

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Copyright © 2026 Venetus Trading
Do Not Sell My Information
DMCA.com Protection Status