Có những buổi chiều Sài Gòn mưa tầm tã, đường ngập lênh láng, dòng người kẹt cứng nhích từng centimet bánh xe trong tiếng còi inh ỏi. Ai cũng chỉ muốn lao thật nhanh về nhà, chui vào chăn ấm, hay tấp vào quán cà phê trú mưa.

Còn tôi, tôi lại lao mình đi.
Bạn bè, người quen nhìn thấy tôi ướt như chuột lột, lặn lội qua những con đường đất đỏ nhão nhoét ở vùng ven, hay đứng tần ngần xem những bãi đất trống chưa thành hình hài. Họ lắc đầu, tặc lưỡi: “Thằng này điên rồi! Mưa gió thế không ở nhà nghỉ ngơi, ra đường hít khói bụi làm gì?”
Họ nói đúng. Tôi “điên”. Nhưng là cái điên của một kẻ đang bị Lực Hấp Dẫn lôi kéo.
Sự Ám Ảnh
Người ta hay nói về Luật Hấp Dẫn (Law of Attraction) như một phép màu: Cứ nghĩ về nó, nó sẽ đến. Nhưng tôi hiểu khác. Vũ trụ không nghe thấy suy nghĩ của bạn, Vũ trụ chỉ nhìn thấy sự rung động của bạn.

Làm sao tôi có thể sở hữu một ngôi nhà nếu tôi chỉ nằm trên giường và mơ về nó?
Những ngày tháng đó, trong đầu tôi chỉ có duy nhất hình ảnh ngôi nhà mơ ước. Nó rõ ràng đến mức tôi cảm thấy mình phải đến tận nơi, chạm tay vào từng cái cây, ngắm nhìn từng con đường quy hoạch ngay cả khi nó chưa khởi công.
Sự “điên rồ” đó chính là cách tôi phát tín hiệu lên Vũ trụ: “Tôi khao khát điều này hơn bất cứ ai. Tôi nghiêm túc với giấc mơ của mình đến mức mưa gió cũng không cản được.”
Người ta chọn chăn ấm nệm êm, còn tôi chọn đối mặt với thực tế trần trụi dưới mưa. Chính sự lựa chọn đó đã ban tặng cho tôi sự nhạy bén của một người trong cuộc, một lợi thế mà kẻ đứng ngoài quan sát không bao giờ hiểu được. Những cơn mưa ấy đã biến ước mơ về ngôi nhà từ một ‘mong muốn’ đơn thuần trở thành một ‘nỗi ám ảnh‘ bắt buộc phải thực hiện. Nó thúc ép tôi lao động cật lực, kỷ luật sắt đá và kiên trì đến cùng cực. Tôi hiểu rằng, một khi đã dấn thân đến mức này, tôi không cho phép mình thất bại

Lực hấp dẫn là có thật. Nhưng nó không vận hành bằng sự mộng mơ. Nó vận hành bằng sự ám ảnh.
Khi bạn muốn một điều gì đó đến mức cực đoan, đến mức bạn sẵn sàng lao ra đường khi cả thế giới đi trốn, thì cả vũ trụ sẽ hợp lực để đưa nó đến tay bạn.
Đừng sợ người khác gọi mình là điên. Nếu mục tiêu của bạn đủ lớn, sự “bình thường” là không đủ. Hãy cứ lao đi trong mưa, hãy cứ ngắm nhìn những bãi đất trống bằng đôi mắt rực lửa hy vọng.
Rồi một ngày, khi ngồi trong ngôi nhà ấm áp của mình, nhìn ra cơn mưa ngoài cửa sổ, bạn sẽ mỉm cười và cảm ơn gã khờ ướt sũng năm xưa đã không chịu quay đầu xe mà lao đi trong mưa.








Để lại một bình luận