Người ta thường ví thanh xuân như một cơn mưa rào, ai cũng muốn đắm mình trong đó để tận hưởng sự mát lành, sự nồng nhiệt của tuổi trẻ.
Bạn bè đồng trang lứa của tôi, họ dành những năm tháng đẹp nhất ấy để “sống”. Họ có những chuyến đi phượt xuyên Việt đầy bụi bặm và tiếng cười. Họ có những buổi tối hẹn hò lãng mạn, những lần say khướt cùng chiến hữu, những trải nghiệm, sai lầm và cả những rung động đầu đời. Họ sống đúng nghĩa là “tận hưởng thanh xuân”.
Còn tôi? Thanh xuân của tôi là một màu xám lạnh ngắt của kỷ luật.
Tôi đã tự tay tước đi của mình cái quyền được bay nhảy. Thay vì những cung đường đèo lộng gió, tôi chọn giam mình trong bốn bức tường với ánh sáng xanh từ màn hình máy tính. Thay vì học cách yêu đương, giận hờn, tôi ép mình học cách giết chết cảm xúc.
Cái Giá Của Việc “Hóa Đá” Trái Tim
Để đạt được mục đích – sự tự do tài chính tuyệt đối – tôi nhận ra cảm xúc là kẻ thù lớn nhất. Trên thị trường, nỗi sợ hãi và lòng tham là liều thuốc độc. Trong công việc, sự nuông chiều bản thân là con đường dẫn đến thất bại.
Vậy nên, tôi dành cả tuổi trẻ để luyện tập một thứ nghiệt ngã: Sự vô cảm có chủ đích. Tôi tập cách không cười quá lớn khi chiến thắng, và không được phép rơi nước mắt khi thất bại. Tôi rèn cho mình một cái đầu lạnh băng để đưa ra những quyết định chính xác nhất, bất chấp lúc đó tim tôi có đang đập loạn nhịp hay không. Tôi xây dựng những bộ quy tắc, những kỷ luật sắt đá và bắt bản thân tuân thủ như một cỗ máy. Sáng dậy giờ nào, làm việc bao lâu… mọi thứ đều được lập trình.
Người ta nhìn vào bảo tôi sống nhạt nhẽo, khô khan, như một ông cụ non. Họ bảo tôi đang bỏ lỡ những điều tuyệt vời nhất của tuổi trẻ. Có chạnh lòng không? Có chứ. Những đêm lễ tết, nhìn dòng người đi xem pháo hoa, còn mình vẫn ngồi phân tích số liệu, tôi cũng thấy cô đơn. Nhưng tôi hiểu rõ cái giá phải trả.

Tự Do Không Bao Giờ Là Miễn Phí
Tôi chọn “khổ trước sướng sau”. Tôi chọn bán đi sự vui vẻ nhất thời của tuổi 20 để mua lại sự an yên vĩnh viễn của tuổi 30, 40 và cả phần đời còn lại.
Bây giờ, khi bạn bè tôi bắt đầu lo lắng về cơm áo gạo tiền, về những khoản nợ, về sự bấp bênh của công việc, thì tôi đã bắt đầu chạm tay vào thứ mà tôi khao khát: Sự Tự Do.
Thanh xuân của tôi có thể không rực rỡ sắc màu, không có nhiều kỷ niệm để kể bên bàn nhậu. Nó chỉ toàn là mồ hôi, sự cô độc, nhưng tôi không hối tiếc.
“Bởi vì cái giá của sự tự do là rất đắt.”








Để lại một bình luận