Chúng ta ngồi đối diện nhau bên ly cà phê, cùng nói về những ước mơ rất đời thường.
Bạn kể về dự định mua một chiếc xe ô tô để vợ con đi lại đỡ nắng mưa. Tôi gật đầu đồng cảm. Bạn nói về việc phấn đấu đổi sang một căn nhà rộng hơn, có chỗ cho con cái vui chơi. Tôi mỉm cười, bởi đó cũng là điều tôi ghi trong cuốn sổ tay mục tiêu của mình.
Suy cho cùng, dù chúng ta làm nghề gì, ở vị trí nào, thì đích đến cuối cùng vẫn gặp nhau ở một điểm: Đó là sự bình an, là mái ấm vẹn tròn và mong muốn mang lại những điều tốt đẹp nhất cho những người mình thương yêu.
Chỉ là, con đường chúng ta chọn để đi đến đó không giống nhau.
Bạn chọn sự bình yên của đất. Công việc của bạn giống như việc trồng cây. Bạn cần mẫn gieo hạt, tưới nước mỗi ngày. Bạn bán sức lao động, bán chuyên môn để đổi lấy sự ổn định. Con đường bạn đi có thể không quá nhanh, nhưng nó chắc chắn. Mỗi viên gạch bạn xây lên ngôi nhà của mình đều thấm đẫm sự kiên trì và bền bỉ. Bạn tìm thấy niềm vui trong sự an toàn, trong việc biết chắc rằng tháng sau lương sẽ về, cuộc sống sẽ vẫn vận hành theo trật tự ấy. Đó là một sự lựa chọn đáng trân trọng.
Tôi chọn sự tự do của gió. Công việc của tôi – việc ngồi trước màn hình và giao dịch với những con số – lại giống như việc ra khơi. Tôi không có sự đảm bảo của đất liền. Thu nhập của tôi không đến từ việc tôi ngồi làm bao nhiêu tiếng, mà đến từ những quyết định đúng sai trước những con sóng của thị trường. Cách tôi kiếm tiền có phần mạo hiểm hơn, đôi khi chông chênh hơn, nhưng đổi lại là sự linh hoạt và cơ hội bứt phá mà tôi khao khát. Tôi chấp nhận những ngày biển động để đổi lấy những ngày thuận buồm xuôi gió.

Chúng ta không ai sai, và cũng chẳng ai sướng hơn ai.
Khi bạn đang mệt nhoài với áp lực công sở, với những mối quan hệ ràng buộc, thì tôi cũng đang căng mình đấu trí với chính nỗi sợ hãi và lòng tham trong một căn phòng yên tĩnh. Khi bạn đánh đổi thời gian để lấy sự chắc chắn, thì tôi đánh đổi sự an nhàn tâm trí để lấy sự tự do.
Thế giới này cần những người cần mẫn như bạn để vận hành ổn định, và cũng cần những người chấp nhận rủi ro như tôi để tạo ra sự luân chuyển của dòng vốn.
Vậy nên, bạn của tôi ơi. Đừng băn khoăn nếu thấy tôi cứ “lông bông”, “nhàn rỗi” hay làm những việc chẳng giống ai. Và tôi cũng sẽ luôn ngưỡng mộ sự nỗ lực bền bỉ, đều đặn của bạn.
Mục đích cuối cùng là nhà, là xe, nhưng ý nghĩa thực sự lại nằm ở việc chúng ta có hạnh phúc với con đường mình đã chọn hay không. Hy vọng một ngày không xa, khi gặp lại nhau ở vạch đích thành công, bạn lái chiếc xe từ mồ hôi công sức, tôi lái chiếc xe từ trí tuệ và bản lĩnh, chúng ta có thể cụng ly và cười thật tươi.
Bởi vì dù đi lối nào, chúng ta cũng đều đang cố gắng hết mình vì cuộc đời này.








Để lại một bình luận